Thật may mắn khi tôi được ngắm trọn Ba Vì trong hai thái cực hoàn toàn đối lập. Một Ba Vì thoáng buồn, mộng mơ qua những cơn mưa mùa hạ. Một Ba Vì tươi sáng, rạng rỡ được nhuộm vàng bởi nắng đông. Đó là một bức tranh có đủ gam màu lạnh và nóng, đậm chất tình. Không thể phủ nhận Ba Vì nằm trong top những điểm du lịch hấp dẫn nhất đối với giới trẻ hiện nay.
 

Ba Vì – nơi đến và trở lại


Không còn là cô nhóc ngồi xe theo trường, tham quan vườn quốc gia theo sự hướng dẫn của hướng dẫn viên. Chúng tôi đã tự cưỡi trên con ngựa sắt chạy bằng xăng (nó là xe máy đó) và tìm đường trở lại với Ba Vì.
 

Đường đi khá đơn giản, theo đường Láng Hòa Lạc, khoảng gần 30 km thì đến điểm giao nhau với đường Cu Ba. Rẽ Trái đi thẳng đến ngã 3 Tản Lĩnh, theo bảng chỉ dẫn, khoảng chục phút là chúng tôi đã đứng trước cửa mua vé và vào khu du lịch vườn quốc gia Ba Vì (60.000 VND / vé)
 

Vệt màu thứ nhất: Ba Vì và cơn mưa mùa hạ


Hôm ấy, chúng tôi trở lại khu du lịch vườn quốc gia Ba Vì sau những ngày mưa dài ở Hà Nội. Cái thời tiết khó ở làm người ta trở nên chán ngán và muốn tìm một nơi như Ba Vì để hít thở.
 

Nhà kính xương rồng – Lãnh địa sống ảo


Qua cổng thu vé, đi lên khoảng đôi chục mét, nhà kính xương rồng sẽ hiện ra trước mắt. Với cái đẹp độc, lạ ngay từ cái nhìn đầu tiên, nó đã thu hút sự tò mò, thích thú không chỉ của tôi mà cả những bạn trẻ khác. Mái vòm trông khá giống với nhà chim trong phim “Jurassic world”. Phía bên ngoài có nhiều cây xanh mát rượi, có bàn gỗ và không gian thoáng rộng phù hợp cho những nhóm picnic.

Chỉ với 10 000 VND / người, chúng tôi đã có thể vào bên trong và có vô vàn những bức ảnh đẹp.
 
Bậc thềm kê những chậu xương rồng nhỏ xinh.
Tôi phải cố làm lơ băng qua khu vườn có hàng trăm cây xương rồng để dành đến sau cùng, và bắt đầu từ khu vườn phía trong. Sau nhà kính là nơi để những chậu xương rồng nhỏ. Không “đại tướng” như những cây ngoài kia, anh em xương rồng nhỏ, chẳng cây nào giống cây nào, có chút thỏ thẻ, e ấp. Mặc dù có mái che, mưa sương vẫn cứ xà xuống đọng thành những giọt li ti trên đầu gai bé tí.

Có lẽ không hẳn là người mê xương rồng, nhưng ai cũng có thể bị thu hút bởi sức sống mãnh liệt, bởi sự trưởng thành độc lập của chúng.
 
Đây là tôi và hai chậu cây đáng yêu.
Lúc sau, chúng tôi mới bước ra phía ngoài – nơi ngự trị của “vương quốc xương rồng”. Có đủ hàng trăm cây xương rồng với hình hài khác nhau, đặt theo khóm, theo cụm giống như những ngôi làng nhỏ. Lối đi giữa các “làng” được lát bằng những viên gạch đỏ, xưa cũ. Những mảng tường bợt ra, hay bám lớp rêu dày, xen kẽ nhau bởi những ô cửa kính đã đục màu theo năm tháng.
 
Những ô cửa trong nhà kính xương rồng.
“So deep” giữa màu xanh của lá cây.
Cái nhìn ban đầu về nơi này có chút “quái” và “lạ”, thế nhưng ẩn sâu bên trong đấy lại có những cái đẹp mê lòng.
 
Những cành cây nhỏ màu xanh và không có lá bên cạnh xương rồng.
Giữa những chàng xương rồng gai góc, vươn mình mạnh mẽ, tôi bắt gặp một bông hoa xương rồng chớm nở. “Bảo bối, bảo bối của đất trời” tôi như muốn hét lên vì sung sướng. Thật kì diệu, thật đáng ngưỡng mộ.
 
Khi xương rồng nở hoa.
Con đường gạch trong Vương quốc xương rồng.

Mưa, rừng thông Hàn Quốc


Chúng tôi bước ra ngoài ngôi nhà kính và tiếp tục đi hành trình. Mưa bắt đầu nặng hạt hơn xíu, càng đi lên cao, tôi chẳng còn phân biệt được sương và mưa nữa. Chớp chớp vài cái là thấy mắt ướt lạnh.
 
Nước mưa nhỏ từng giọt trên mái hiên.
Con đường thẳng tắp chẳng có bóng người, hun hút phía xa, mờ sương chẳng rõ điểm đến. Dựng xe ngay bên vệ đường, như những chú chim sổ lồng, chúng tôi chạy dọc trên con đường “Hàn Quốc”. Rũ mình, cười khúc khích, mặc sương đã ướt vai áo.
 
Con đường vắng người đẹp như phim Hàn Quốc.
Kia là rừng thông, nó cũng chạy dài theo con đường hun hút. Dưới làn sương khói mờ ảo, rừng thông trở nên kì bí, huyền ảo.
 

Rừng thông trong cơn mưa bụi mờ ảo.
Giá như có ngày mình quay trở lại đây lần nữa! Lần ấy sẽ không là ngày sương khói mà sẽ là ngày nắng đẹp!

Vệt màu thứ hai: Ba Vì ngày nắng đông và mùa hoa


Tiếc cho lần trước, tôi chỉ được thấy Ba Vì trong chiếc áo xám mưa mờ ảo. Vậy nên, ấp ủ một lần nữa, đợi ngày nắng lên, tôi và chị lại cưỡi con ngựa sắt và đi.
 
Một Ba Vì nhuộm sắc vàng đang chờ đợi tôi và chị.
Ba Vì nhuộm vàng trong nắng và sắc hoa dã quỳ. Bây giờ đang là tháng 10, là mùa hoa dã quỳ nở, báo hiệu Đông về. Sắc hoa vàng rực rỡ giữ hơi ấm ở lại, tô điểm cho núi rừng ngàn xanh. Cái nắng đầu đông vàng như mật, không giống nắng vàng tươi rói mùa hè. Có nắng nhưng vẫn se lạnh.
 
Nắng rót mật vàng vào những chiếc lá.
Ba Vì như được thay da đổi thịt, đã rũ bỏ chiếc áo màu u ám, thay vào đó là chiếc hoàng bào lóng lánh được tạo nên bởi nắng và dã quỳ. Hoa và nắng đã hòa làm một. Hoa mọc tràn hai bên đường, những bông dã quỳ vàng nhỏ, tựa tựa hướng dương. Chị gọi dã quỳ là những mặt trời nhỏ.
 
Dã quỳ khoe sắc trong nắng đông.
Khung cảnh đẹp tựa những thước phim Hàn Quốc.
Nắng xòa trên tóc chị, nắng vương trên mí mắt, nắng đọng lại trên đôi má hồng đào. Buổi sớm, nắng tinh nghịch, không chói chang, nhưng cũng đủ đẹp long lanh. Buồn cười một cái, là cả đoạn đường này chúng tôi đều đẩy xe để có thể ngắm trọn những khoảnh khắc này thật lâu hơn nữa.
 
Nắng chiếu vào mái tóc của chị.
Cả đoạn đường dài, câu chuyện mới tinh hay xưa ơi là xưa đều được chúng tôi đem ra tâm sự. Tiếng nói, tiếng cười rôm rả cả một góc trời.
 
Nụ cười sưởi ấm những ngày đông!
Bức tranh Ba Vì được vẽ lại trong tiềm thức chúng tôi bằng những vệt màu kí ức. Ba Vì có đủ cả những ngày mưa và nắng, có đủ hai mùa nóng lạnh, có cả những kỉ niệm chứa chan tình cảm tại khu du lịch vườn quốc gia Ba Vì trong đó. Tôi sẽ còn trở lại nơi này để lượm nhặt những mảng màu sắc thú vị khác.

Bài viết & ảnh: Dương Hải Ly
Tour du lịch cuối tuần

Đăng bình luận:

0 Bình luận: