Người ta bảo Sapa có hai mùa để đến, đó là mùa đông khi mà tuyết rơi phủ trắng cả miền cao và mùa hè khi những cây lúa trổ bông vàng ươm cả vùng đồi núi. Còn tôi, lựa chọn đến Sapa những ngày cuối đông mà đầy nắng, những ngày khi xuân vừa đến trên những ngọn cây, những con đường và những vùng trời chớm màu của hoa đào sắp nở, đặc biệt là bản Cát Cát Sapa mang đậm tình người Tây Bắc nữa.

Sapa những ngày xuân chớm nở.
Xem dự báo thời tiết và biết trước chuyến đi của mình sẽ là những ngày nắng đẹp. Chạm đất Sapa vào một ngày trời rực nắng vẫn không đủ để xua tan cái lạnh đặc trưng ở vùng Tây Bắc này. Không khí Sapa thật biết làm người ta xiêu lòng từ cái chạm đầu tiên như thế.

Mặt trời ngày cuối đông vẫn rực rỡ.
Địa điểm đầu tiên dự định đến không thực hiện được vì cổ vũ trận bán kết U23 Việt Nam. Nhờ vậy mà có cơ hội đi bão tận Tây Bắc. Người dân Sapa vừa nhiệt tình, vừa dễ thương đến lạ. Một cảm giác thật khác trên đường phố Sapa, những con đường không rộng lắm, đoàn người kéo nhau đi dưới màu cờ đỏ đầy tự hào mà hai bên là nhà cửa san sát, ánh đèn đầy màu sắc. Cảm giác như lạc vào mấy khu phố người Hoa ấy.

Thị trấn không rộng lắm. Loanh quanh mãi mấy con đường và vẫn thấy rất đẹp.
Rất ấn tượng với mấy cửa hàng lưu niệm trên phố.
Sapa những ngày đầy nắng rất đẹp. Trời trong xanh, mây trắng và đặc biệt là thời khắc những nhành cây bắt đầu nở hoa, ra lá. Chẳng phải sum suê mà cũng chẳng trơ trọi quá.

Con đường trong khu đi vào cáp treo khiến tôi những tưởng lạc vào vùng trời Châu Âu.
Đến Sapa bạn nhất định phải chạm nóc nhà Đông Dương nha! Từ Fansipan, Sapa hiện lên thật hùng vĩ và mang vẻ đẹp ngỡ ngàng. Nắng đẹp chắc là thời điểm thích hợp nhất để đến đây, vì mây cũng tan bớt lại chẳng có sương mù. Tụi mình thật may mắn vì đến đây trong cái không khí như vậy.

Một góc bản làng Sapa nhìn từ cáp treo lên đỉnh Fansipan.
Cảm giác vừa bước chân ra khỏi cáp treo và bắt gặp vẻ đẹp ngỡ ngàng ấy thật khó tả.
Trên đỉnh Fansipan nắng nhưng gió rất to và đương nhiên là kèm cái lạnh tê tái nữa. Tuy vậy, cảnh quan ở đây làm ai cũng xiêu lòng, chẳng thèm quan tâm tới thời tiết. Nhìn xuống là rừng núi, mấy con đường đèo quanh co, thấp thoáng thấy được vài ngôi nhà và xa xa là biển mây ngập cả vùng trời. Bỗng chốc thấy mình thật nhỏ bé giữa thế giới này.

Tận hưởng chút nắng gió trên nóc nhà Đông Dương.
Từ chỗ xuống cáp treo có thể leo bộ hoặc đi tàu điện để lên chạm nóc Fansipan. Và đương nhiên với một khung cảnh như thế, tuổi còn trẻ và chân còn khỏe thì nhất định phải leo bộ để cảm nhận và ngắm nhìn lâu hơn vẻ đẹp tuyệt vời của đất nước rồi.

Lá cờ đỏ sao vàng trên nền trời xanh bay phấp phới cảm thấy một niềm tự hào và thiêng liêng khó tả.
Chạm nóc nhà Đông Dương. Thật tuyệt vời!
Xuân về trên đỉnh Fansipan. Đào bắt đầu nở hoa, những chấm hồng tô điểm cho thiên nhiên hùng vĩ xung quanh.
Đừng quên thử một ly trà táo quế nóng ấm trên độ cao 3.143 m so với mực nước biển này nhé. Mùi thơm của quế hòa cùng vị ngọt của táo – một sự kết hợp thật hoàn hảo.
Lựa chọn bản Cát Cát Sapa là một trong những điểm đến vì người ta hay bảo rằng đến đây phải thăm Cát Cát. Và quả thật không làm mình phải thất vọng. Nằm ẩn mình dưới vùng núi rừng hùng vĩ, Cát Cát mang đậm vẻ đẹp lẫn tình người Tây Bắc.
 
Nắng vàng trên bản Cát Cát. Nhìn từ xa thấy một chút hoang sơ với đồi núi bao quanh và lấp ló mấy mái nhà.
Đường xuống bản.
Đây như là một nơi thấp nhất của bản Cát Cát. Chắc hẳn ai đi đến đây cũng sẽ phải ngỡ ngàng và trầm trồ trước vẻ đẹp này. Tiếng suối reo, tiếng nước từ thác chảy hòa cùng tiếng nhạc Tây Bắc.
Chiếc cầu qua suối Hoa thật biết làm người ta xiêu lòng.
Những tiếng cười vui đùa với trò chơi yêu thích của tụi nhỏ nơi đây. Hình ảnh làm mình mong được bé lại.
Một góc nhìn khác từ ngôi nhà gỗ trên bản.
Em nhỏ theo mẹ lên bản dệt vải.
Xuân cũng về trên Cát Cát. Dường như xuân đã về trên mọi nẻo đường, bản làng và rừng núi Sapa.
Đến Sapa thời điểm cuối đông vào ngày nắng đẹp. Chẳng lựa chọn những quán cà phê trên cao để check-in ngắm cảnh, hay quá nhiều điểm đến như mọi người. Không thực hiện chuyến đi như dự định vì cổ vũ bán kết U23, chỉ ghé thăm vài địa điểm và dành thời gian chạy xe ngắm cảnh toàn Sapa. Bị thích mấy con đường ở Sapa những ngày này. Mỗi nơi đi qua đều thật đẹp. Cảnh chiều tà trên đèo Ô Quy Hồ khiến người ta vấn vương chỉ muốn con đèo dài mãi để chạy mãi.

Xế chiều một ngày cuối đông trên đèo Ô Quy Hồ.
Những nhành cây lọt vào giữa thiên nhiên đất trời hùng vĩ. Mình thích những thứ nhỏ bé tô điểm trên đất trời bao la như thế.
Đã đi qua đèo Ô Quy Hồ vào chiều tà thì tất nhiên không được bỏ lỡ cơ hội ngắm hoàng hôn ở Cổng Trời rồi. Cái gió của vùng cao thổi làm mình thấy buốt cả tay chân, lạnh đến thấu xương nhưng không thể ngăn được mình đứng chiêm ngưỡng cảnh mặt trời lặn tuyệt đẹp ở đây. Từng tia nắng cuối cùng dọi xuống sườn núi, mọi ngóc ngách phủ một màu vàng có chút đượm buồn mà lôi cuốn lạ lùng.

Mặt trời bắt đầu xuống núi, bỗng nhiên thấy mình thật nhỏ bé.
Tận hưởng khoảnh khắc tuyệt vời. Như một bức tranh đầy màu sắc mê hoặc lòng người và chẳng muốn rời mắt.
Nhiều bạn bảo đi Sapa mà chẳng có tuyết rơi tiếc nhỉ. Nhưng mình chẳng thấy thế. Sapa vẫn thật đẹp và khiến người ta say đắm khó tả. Sapa những ngày cuối đông mà hoa đào đã chớm nở, hình ảnh hiện lên trong tâm trí với những con đường, làng bản cây cối chẳng sum suê như hè về mà chẳng trơ trọi như khi đông tới, những lộc non cứ thế tô điểm cho vùng trời Tây Bắc, một bản Cát Cát Sapa ấm nóng tình người.

Mình đã cảm nhận được một Sapa tuyệt vời như thế, sao phải tiếc!

Bài viết & ảnh: Lưu Thị Hà Vân
Tour du lịch cuối tuần

Đăng bình luận:

0 Bình luận: